Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Võ Thanh Tân vào Hôm nay 22:01

Cuộn mình trong sắc đỏ
Sông hành hương từ phía nỗi đau
Trôi miệt mài dưới mặt nước lạnh
Không phải là máu
Nhưng khởi sinh từ nhịp đập trái tim

Màn đêm và mặt nước ôm lấy nhau
Ru đời tan ra sau chuyến viễn du
Cứ bồi tụ từng lớp
Xếp chồng lên nhau thành trầm tích
Che lấp những hố thẳm dưới lòng sông
Nơi con cá lăng quẫy đuôi thức giấc
Nơi những mỏ neo cặm sâu vào da thịt châu thổ
Những chiếc ghe nằm lại cùng đất đai…

Có nghe đất nén chặt nỗi đau
Năn nót mình thành hình hài mới
Mịn màng như lụa. Nặng tựa thất lĩnh
Trườn qua những gì nhân loại đã xác lập
Điềm nhiên chảy
Mang theo những cánh rừng đã khuất
Mang theo vị ngọt nước mắt phù sa…

Lắng
Lắng xuống
Lắng xuống cho bãi bồi thức dậy
Nơi ngày mai châu thổ vươn vai
Ngước nhìn trời cao bằng con ngươi đất cát
Trầm mặc
Bồi.