Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phan Thành Đạt
Đăng bởi Võ Thanh Tân vào Hôm nay 14:20
Người đi qua sương mù
Không quay đầu
Những bước chân ướt lạnh
Ngấm vào đất, không vết tích nào còn
Sương không giấu nổi một trái tim đang vỡ
Gió không xua nổi nỗi buồn nằm yên
Người bỏ lại bầu trời nghiêng
Và lời hứa như cánh diều không dây giữ
Tôi đứng lại
Chỉ để biết mình vẫn còn ở đây
Vẫn còn một trái tim đợi ánh nhìn quen
Dẫu mịt mù phía trước.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.