Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào Hôm nay 04:34
Đời người… như cơn mưa ngang phố,
ướt vai ai… mà chẳng ướt lòng mình.
Có những lúc… ta đi qua giông gió,
mới hiểu đời… đâu chỉ chuyện mưu sinh.
Ta học được… từ những lần đổ vỡ,
rằng vững bền… không đến từ bên ngoài.
Như xây nhà… đâu bắt đầu từ nóc,
mà từ nền… sâu thẳm giữa tim ai.
Nội tâm vững… là bình yên ở lại,
dẫu ngoài kia… sóng gió vẫn quay cuồng.
Biết giữ mình… giữa dòng đời vội vã,
là đã hơn… bao kẻ chạy vô thường.
Có những thứ… chẳng cần phải gọi tên,
chỉ lặng lẽ… nuôi ta qua ngày tháng.
Như nỗi nhớ… chẳng cần ai hay biết,
vẫn dịu dàng… mà sâu đến mênh mang.
Sống ở đời… hơn thua rồi cũng cạn,
chỉ còn lại… cách ta đã thương nhau.
Một ánh nhìn… một lời chưa kịp nói,
cũng thành thương… đọng mãi đến về sau.
Nên nếu lỡ… một mai lòng chênh chao,
đừng đi tìm… ở đâu xa xôi quá.
Hãy quay về… nơi bắt đầu tất cả,
xây lại lòng… cho vững một niềm tin.
Đời người đó… ngắn dài như hơi thở,
được bao lần… ta sống thật vì mình…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.