Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 08/01/2025 15:32

Ôi, ánh sáng tàn phai,
Ngày lặng lẽ rời xa,
Vầng dương như nhung đỏ,
Chìm vào khoảnh khắc muộn màng,
Những đám mây nặng nề buông xuống,
Cánh vịt trời lướt qua, vội vã,
Mãi tìm nơi ấm áp,
Như những tâm hồn lạc lõng trong đêm.

Màn đêm phủ lên đất mẹ,
Bức tranh đen thẫm, một vũ khúc ảm đạm,
Những tiếng chim non gọi mẹ,
Kêu vang như khúc nhạc não nề giữa bụi tre.
Những con gà mái cánh mỏi,
Lũ con vội vã gọi nhau trong đêm khuya,
Tiếng kêu la cục tác,
Như nỗi lòng mong manh lạc lõng, chờ đợi.

Đường làng chìm trong ánh đèn mờ,
Chiếu sáng những bước chân đêm,
Nẻo thôn quê như một giấc mơ dịu dàng,
Khi con trẻ reo vui, như tiếng đàn ca ngọt ngào,
Giữa không gian vắng lặng, mát mẻ,
Như những bản tình ca êm ái vang vọng,
Và cụ già, trong bóng tối lãng đãng,
Ngâm lời thơ như tiếng vọng của một thời đã qua.

Ôi, khoảnh khắc cuối ngày,
Những giọt sương mơ màng,
Mỗi âm thanh, mỗi tiếng thở dài,
Đều là một phần của vũ điệu vô hình,
Một bài ca buồn, ngọt ngào, vĩnh hằng,
Mà thời gian chẳng thể nào quên.


Sài Gòn, Việt Nam, ngày 27/3/2014.