Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 10/07/2025 17:27, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 13/07/2025 22:45
Giữa bao la đất trời miền Trung yêu dấu,
Nắng chang chang vẫn ánh má em hồng.
Một vòng tay – triệu trái tim đồng vọng,
Hoà khúc ca yêu thương giữa cõi lòng.
Bao gian khó mẹ gồng gánh tháng năm,
Mưa vẫn rơi chưa xoá hết âm thầm.
Ta về đây – không xa, không cách trở,
Gói tình người trong từng nhịp trăng rằm.
Vòng tay nhân ái – tim hồng thắp sáng,
Một đêm nhạc – ngàn tấm lòng lan xa.
Hải Lăng đợi, Diên Sanh dang tay đón,
Tặng niềm vui cho em nhỏ thiết tha.
Vòng tay nhân ái – ngát hương tình người,
Gần bên nhau, chẳng còn ai lẻ loi.
Giữa Quảng Trị – tình sâu như biển rộng,
Một nhành hoa rực rỡ giữa ngày trôi…
Có bao người chưa từng quen biết mặt,
Vẫn tìm về – chỉ bởi một chữ “thương”.
Ánh mắt nhỏ, nụ cười em bé dại,
Đủ sưởi lòng giữa đông lạnh vô thường…
Vòng tay nhân ái – dắt em đến lớp,
Bước chân ngoan thêm vững chãi đường dài.
Dẫu còn đó những ngày cơm chưa đủ,
Lòng người nghèo – nhưng nghĩa chẳng phai phai…
Vòng tay nhân ái – yêu thương đong đầy,
Cảm ơn đời đã se nối bàn tay.
Mười sáu tháng Tám – ta về Diên Sanh,
Trao nhịp cầu – gửi ngọt mật cho ngày mai!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.