Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 07/05/2025 23:30, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Phạm Trường Giang vào 07/05/2025 23:34

Mắt em
vỡ một vệt trăng,
rơi chậm lên vai đêm,
nơi cánh hoàng lan rùng mình như ký ức
trôi về từ một kiếp xa.

Hương em
lụa mỏng,
rụng vào cổ áo anh,
từng hơi thở ủ men
như rượu cổ của nỗi buồn chưa kịp chín,
ngón tay em rót vào anh
những nốt nhạc chưa từng biết tên.

Anh rơi,
như hạt bụi ký ức
bay trong tầng không không gió,
lạc trong một bản kinh buồn
chưa từng ai hát.

Ngực em
mở ra một cánh rừng hoang,
nơi ngón tay anh
vẽ lại đường viền sự sống,
mỗi vòng cong là một khúc nguyện cầu,
mỗi nhịp tim là một lần chạm vào cõi khác.

Cả hai ta
như hai chiếc bóng vô hình,
trôi giữa nếp gối,
thở ra nhau từng mảnh tồn sinh,
rễ em bén vào xương anh
như những cơn mưa không cất lời.

Em lặng lẽ
trút bỏ chính mình
trong một khắc thiêng liêng,
trăng trong mắt khép lại,
để hương hoa lan trỗi dậy từ tim,
nở rực trên tấm lụa đêm
như lời nguyền dịu dàng.

Ngón chân em bấm lên khoảng trống
nơi gió từng rúc vào gáy anh,
giấc mơ đêm hé cửa
nhẹ như làn tóc rơi vào cổ,
nặng như ánh mắt kéo qua tim.

Trăng trượt khỏi vành tai,
rơi vào hõm cổ,
nghiêng một giọt mát
tinh khôi và ám ảnh.

Môi em
nếm giọt lạnh ấy
như nếm chính bản thể mình
trong một ai khác.

Trăng khép mi,
đoá hoàng lan nở bừng,
đám chim rừng bay lên
kêu tên nhau bằng tiếng hát còn đang ngủ.

Gối xô nhau,
như hai linh hồn chưa khớp dấu,
tìm hình tròn
trên đỉnh sương khuya,
vẽ vời nhau bằng bóng tối mềm như lụa,
một đường viền không cần ánh sáng.

Thân em chạm vào anh
như tội lỗi chạm vào ơn phúc,
da em tan ra,
thấm vào tim anh
hổ phách nở bung trong cơn mưa lập thể,
vỡ thành dư âm
ngọt ngào đến độ
làm mù loà cả sự chia ly.


Vũng Tàu, Việt Nam, ngày 07/5/2025.