Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 25/10/2025 18:50
Có phải chăng anh là tội đồ,
Gieo yêu thương mà rưng rưng đẫm lệ,
Nhớ từng cơn gió vút qua, dẫu mảnh trăng mờ
Như nỗi lòng anh – thầm thì, khắc khoải miệng cười,
Chuyện ngàn xưa sao mãi còn đọng hồn anh?
Tình ấy, đớn đau như một khúc nhạc buồn,
Khó nói thành lời, chỉ vang vọng trong đêm khuya lạnh.
Đôi mắt em là hồ nước xưa,
Nhưng sao anh lại lạc giữa những bóng cây,
Từng đêm mưa trút xuống trên mái hiên vắng,
Và anh lặng lẽ thầm chờ đợi những điều chưa đến.
Hoa păng xê, sắc tím phai dần,
Rũ áo choàng, thả hồn vào hơi thở em,
Vì đâu những lời yêu thương tan biến vào sóng nước,
Để lại một trái tim lạc lõng giữa trùng khơi.
Mỗi giọt tình rơi là một nỗi nhớ,
Chìm trong đêm sâu như tiếng hát ru làn sóng.
Anh, tội đồ trong vòng tay của nỗi sầu,
Lỡ bước vào cơn say của những mùa hoa đã phai,
Thế giới này rộng lớn, nhưng sao nhỏ bé khi vắng em,
Chỉ có tình yêu, đắm say như một bài ca không lời.
Em là chiếc thuyền bồng bềnh trong khúc hát thầm,
Và anh – kẻ lữ khách vô định – sẽ mãi đi theo con đường không tên.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.