Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 12/04/2025 10:58

Người ta hỏi tôi đi đâu, về đâu,
nhưng tôi không có câu trả lời cố định.
Bởi với tôi, hành trình chưa bao giờ là để đến,
mà là để được cảm, được thở, và được sống.

Âm nhạc là người bạn đồng hành thầm lặng,
đôi khi là tiếng thở dài của một buổi chiều,
đôi khi là nhịp đập rộn ràng giữa thành phố đang mưa.

Âm nhạc dạy tôi cách lắng nghe không chỉ bằng tai,
mà bằng cả một trái tim mềm.
Tôi học cách sống như dòng nước—
linh hoạt, trôi đi nhưng không mất mình.

Tôi không tìm triết lý trong những cuốn sách dày,
mà trong ánh mắt của một người xa lạ
mỉm cười với tôi giữa quán cà phê vắng.
Tôi tìm nó trong những khoảnh khắc lặng thinh
giữa bộn bề, khi mọi âm thanh dường như dừng lại
và tôi có thể nghe được tiếng thở của chính mình.

Tình yêu thương…
không cần được tô vẽ bằng những lời lẽ hoa mỹ.
Nó đơn giản là cái nắm tay, là ánh nhìn cảm thông,
là sự hiện diện trọn vẹn bên ai đó mà không cần nói gì.
Tôi không cho rằng mình cao cả,
tôi chỉ biết: khi tôi cho đi, lòng tôi thấy nhẹ.
Khi tôi sống tử tế, thế giới trong tôi đẹp hơn một chút.

Tôi không hứa sẽ luôn đúng,
chỉ hứa sẽ luôn thật.
Không hứa sẽ luôn mạnh mẽ,
chỉ hứa sẽ không bỏ cuộc khi lòng còn thương.


Vũng Tàu, Việt Nam, ngày 12/4/2025.