Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đinh Tú Anh » Thơ tự do
Đăng bởi Đinh Tú Anh vào 13/10/2025 09:29, đã sửa 4 lần, lần cuối bởi Đinh Tú Anh vào 13/10/2025 16:22
Một hơi thở cũ
vẫn còn ngân trong khoảng không đã tắt.
Có lẽ nơi ta đứng
đã từng là điểm rơi của một ánh nhìn.
Mọi chuyển động đều mỏi,
mọi im lặng đều dội,
từ bên trong chính nó.
Thời gian gấp lại như một tờ giấy ướt,
mọi hình hài tan ra,
nhưng âm vang thì ở lại.
Có một ý nghĩ
đi lạc trong chính ngôn ngữ của mình.
Nó tìm về nơi bắt đầu,
và nhận ra:
nơi đó không có bắt đầu.
Một âm thanh rơi chậm,
nảy lên một nhịp,
rồi tan.
Trong sự tan ấy
là sự hiện diện sâu nhất của tồn tại.
Một vết nứt nhỏ trong tĩnh lặng
và ánh sáng rỉ ra,
như thể thế giới đang mơ
về việc được tồn tại.
Ta lặng nghe.
Không phải nghe thế giới,
mà nghe chính mình
trở thành thế giới ấy.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.