Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang » Tình nhật nguyệt (2016)
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 05/08/2025 21:55
Bên vầng trăng khuyết đêm khuya,
Lạnh lẽo một mình, bóng liêu xiêu giữa vườn đời…
Chợt nghe văng vẳng, thánh thót
Những vần thơ nàng khẽ rót vào hư không.
Ôi! Sao mà tha thiết,
Bình dị đến nao lòng,
Để tim anh bỗng reo ca rộn ràng
Tựa tiếng đàn ngân giữa ngực,
Lắng…
Một tiếng yêu thương –
Chỉ bấy nhiêu thôi: “Anh yêu em…”
Vậy mà…
Lời ấy đã hoá bất tử,
Khắc sâu vào tim,
Như trăng in mãi giữa bầu trời đêm
Không bao giờ phai nhạt.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.