Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang » Tình nhật nguyệt (2016)
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 04/08/2025 14:27
Sự sống, sự chết của muôn loài
Kết chuỗi xoay vần…
Tích tắc! Tích tắc!
Thân xác kia – ngày qua cười, nói…
Nay lặng im dưới mồ xanh.
Phải chăng mặt trời cũng sẽ
Có hồi kết hành trình
Giữa vòng xoáy vũ trụ,
Bởi một dấu “chấm”?
Điều đó có thể là… siêu hạn định?
Song khoảnh khắc ấy
Không một ai
Có thể chứng kiến sự tan biến của nó.
Không gian kia
Chỉ là hư vô,
Là sự chìm lắng của mảng tối
Lạnh lẽo – vô hồn.
Trần thế ơi!
Vạn vật phù du…
Sự cần – hãy vừa đủ.
Hãy sẻ chia sự yêu,
Giữ trọn sự vui,
Và tận hưởng vẹn nguyên sự sống.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.