Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 26/10/2025 20:40

Em ơi… em ơi...
Đừng hỏi sao lòng anh buồn nữa,
Chút lặng im – đâu phải chia lìa...
Chỉ là sông sâu chảy giữa đôi bờ,
Mang tình mình xuôi về bến nhớ.

Con nước lớn – con nước ròng,
Cũng như duyên mình còn – rồi cũng... phải sang sông.
Nhưng anh biết, giữa dòng đời cuộn xiết,
Vẫn còn bóng em soi giữa lòng anh.

Em ơi... gió lộng mây giăng,
Ngân hà vẫn sáng như ngày đôi mình hò hẹn.
Câu ca ngọt lịm mùa trăng,
Thương tóc em bay trong chiều nghiêng nắng.

Dòng sông quê vẫn xanh bóng tre già,
Mà tim anh – sóng cuộn hoài thương nhớ.
Mỗi đêm về, nghe trăng nghiêng giọt vỡ,
Giữa bến cô liêu, xuyến xao một hồn người.

Em ơi... sông tình ai đắm hồn trai,
Mê cung nào khiến mắt ai lạc lối?
Anh lỡ yêu – như thuyền trôi không bến,
Mỗi chiều buông... say đắm đến ngẩn ngơ.

Sông vẫn chảy, đời vẫn mơ,
Câu hát thương em vẫn vang trong nhịp thở.
Nếu kiếp sau còn hẹn nhau bên bờ sông đó,
Anh xin làm con nước – để suốt đời... ôm bóng em trôi.


Sài Gòn, Việt Nam 18:59’ ngày 29/3/2017.