Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 13/01/2025 00:11, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Phạm Trường Giang vào 27/10/2025 22:39
Vắng em rồi,
Giấc mơ vỡ nát,
Mưa rơi như những nỗi đau không lời,
Đêm dài quằn quại, tiếng thở hắt,
Tôi đứng giữa mênh mông, gọi tên em đến kiệt cùng.
Khát nhớ tình trăng, em nồng chây lửa,
Mặt trời vội vàng đã bỏ rơi tôi,
Từng giọt mưa, như nhát dao cắt rứt,
Tim tôi thổn thức, cuồng si, khát khao em từng giây, từng phút.
Dòng sông lặng lẽ, nước vỗ bờ cũ,
Còn tôi, như con thuyền mất lái,
Em là bến bờ, em là ngọn sóng,
Vậy mà tôi trôi mãi, chẳng thấy em đâu cả.
Lúa ngoài đồng, vàng rực trong nắng,
Nhưng sao lòng tôi, chỉ thấy em thôi.
Nỗi nhớ đong đầy, tràn qua khoé mắt,
Em đi rồi, mà sao tim tôi vẫy vùng trong cơn bão nhớ.
Khát khao, khát khao em như lửa thiêu,
Bóng tối mịt mù, tôi gọi tên em,
Nước mắt đắng, như cơn mưa cuối mùa,
Em đâu rồi, em đâu rồi, sao không về bên tôi?
Từng nhịp thở, từng nhịp tim tôi,
Đập rộn ràng như trống dồn trong đêm,
Mưa vẫn rơi, nhưng sao lòng tôi như lửa,
Bừng cháy trong cơn cuồng si không nguôi.
Vắng em rồi,
Mỗi giọt mưa là một nỗi nhớ,
Mỗi cơn gió là một cơn thổn thức,
Lòng tôi đập mạnh, cuồng si, đắm say,
Em ơi, em ơi, sao em mãi không về?
Tôi đợi em, như đợi mùa hoa nở,
Như đợi nắng lên giữa mùa mưa rào,
Em là giấc mơ, tôi là kẻ lạc loài,
Cứ mãi tìm em, trong nỗi nhớ cháy lòng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.