Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang » Tình nhật nguyệt (2016)
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 08/01/2025 13:02, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Phạm Trường Giang vào 04/08/2025 14:46
Em ơi, đừng buồn chi nữa,
Những chiều vắng, sao mà thấm thía quá…
Đừng để sầu vương lên làm chi,
Nỗi nhớ này đã thuộc về mình, sao phải đau?
Xa cách chi đâu em, em ơi…
Chúng mình vốn là của nhau rồi,
Như con sông uốn lượn quanh bờ,
Như nắng chiều chan hoà trong lòng, dịu dàng.
Tình yêu, em ơi, là cơn say ngọt ngào,
Là hoa dại bên bờ rặng dừa,
Là cánh bướm lượn bay trong gió,
Là tiếng ca vọng mãi trong chiều thinh lặng.
Ngày mai, em ơi, ta sẽ về bên nhau,
Xây mái ấm dưới bầu trời tình yêu,
Một ngôi nhà bằng lời nói, bằng ánh mắt,
Nơi tiếng cười của em là bản nhạc ngọt ngào,
Và tình thương sẽ vương mãi quanh đây,
Như sông nước mênh mông bốn mùa.
Giọt máu hồng của chúng mình sẽ nối dài,
Tương lai ta nắm tay nhau mà đi,
Mỗi bước là khúc hát ngọt ngào,
Mỗi nụ cười là ngôi sao sáng trong đêm.
Chúng mình sẽ mãi là đôi,
Trong ngọt ngào của tình yêu miền Tây,
Mênh mang như con sông rộng lớn,
Dịu dàng như hơi thở của đất mẹ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.