Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Mặt trời rút bóng
Về ẩn cuối chân mây…
Mình ta lặng lẽ,
Ngẩn ngơ nhìn xa
Đàn chim vỗ cánh
Vội vã bay về tổ.

Giọt thời gian rơi tí tách,
Hồn ta trôi lạc vào miền ký ức,
Như lạc bước giữa giấc mơ xa xưa…
Mắt bỗng rưng rưng nhớ lại thuở ban đầu –
Thuở ấu thơ vụng dại,
Thuở bếp hồng reo lửa ấm.

Hoàng hôn năm ấy…
Thầy trò bên nhau thổi cơm,
Trang sách mở, giọng ê a
Đan xen tiếng nói, tiếng cười.
Ôi những buổi ban sơ,
Tuổi đời còn xanh non,
Bàn tay Người dịu dàng cầm tay ta,
Nắn từng nét chữ,
Trao đôi cánh
Để con bay về miền ánh hồng tương lai.

Nơi ấy,
Cây đời đua nở,
Ngát hương thiên đường,
Và trong từng nét chữ Thầy trao,
Có cả một trời yêu thương
Ngời sáng… suốt kiếp người.


Sài Gòn, Việt Nam, 18:20’ ngày 20/11/2015.

Nguồn: Phạm Trường Giang, Tình nhật nguyệt, NXB Văn hoá - Văn nghệ, 2016