Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Tình cờ… anh gặp em,
Cô bé mắt nhung huyền, ngơ ngác,
Đứng giữa cơn mưa chiều rả rích,
Từng giọt rơi như gõ khẽ vào tim.

Gió lạnh luồn qua phố nhỏ,
Anh đến bên, san chút hơi ấm,
Cho lòng em thôi se sắt,
Cho trái tim anh thôi lạc lõng giữa nhân gian.

Từ giây phút ấy,
Một điều gì run rẩy, xao xuyến,
Như mầm non vừa chạm nắng,
Bén rễ trong tim em tự thuở nào.

Rồi… ngày tháng vẫn vội trôi,
Con đường tình cũng đôi lần gập ghềnh, khó nói,
Có hờn ghen, có những đêm dài xa vắng,
Nhưng cũng có ánh mắt nhận ra tất cả:
Chỉ hai ta –
Là nửa còn lại của nhau.

Buồn vui, gian khổ,
Chúng mình cùng chia, cùng gánh,
Như hai nhịp đập đồng điệu một khúc nhạc chung.

Và anh tin…
Dù mưa nắng đổi thay,
Thì tình này vẫn ở lại,
Mãi mãi…
Thuộc về nhau.


Sài Gòn, Việt Nam, 22:01’ ngày 10/6/2014.

Nguồn: Phạm Trường Giang, Tình nhật nguyệt, NXB Văn hoá - Văn nghệ, 2016