Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 19/05/2025 13:38

Em lặng lẽ mang theo một nỗi nhớ
Không gọi tên, không địa chỉ quay về...
Như cánh hoa khô nằm quên trong trang sách
Vẫn âm thầm toả hương của một thời không thể gọi là yêu…

Có những đêm giấc mơ đứng ngoài khung cửa
Không dám gõ vào lòng em…
Chỉ vì sợ…
Ký ức cũ còn nguyên và trái tim em vẫn chưa lành sẹo.

Sáng hôm sau, mặt trời không lên
Chỉ có một vệt sáng mỏng như tiếng thở dài
Giọt sương rơi khẽ chạm vào mi mắt
Vỡ ra một giấc mơ chưa kịp trọn,
Và một người… đã không còn đứng đó.

Mùa hạ cũng bỏ đi… như anh.
Không vội vã, không ồn ào, không để lại lời chào nào đủ rõ.
Chỉ là những ngày sau đó,
Em tập quen với sự trống vắng như thể cô đơn là một kiểu thói quen mềm mại…
Còn anh vẫn chọn im lặng như một bản nhạc buồn
Không lời… nhưng giai điệu thì vang mãi.
Tình yêu em không cháy bỏng, không rực rỡ
Chỉ như sóng nhỏ…
Lặng lẽ đi qua anh,
Rồi đọng lại như vết muối mặn trên da thịt của ký ức.

Thời gian phủ lên mọi điều một màu rêu phong
Phủ cả lối quen, cả nụ cười cũ
Nhưng ánh mắt anh… vẫn ở đâu đó trong em
Lặng thầm – như tiếng hát ru của một bản tình ca chưa bao giờ viết xong.

Một người dưng…
Mà cả đời em chẳng thể nào dửng dưng.


Sài Gòn, Việt Nam, ngày 19/5/2025.