Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào Hôm kia 14:27
Mắt em, rằm một mùa trăng
lướt qua vai đêm, hoàng lan run rẩy nghi lễ
Chiếc bóng ngã dài, lọt khe tối
hôn vào cổ áo em, hương dâng hiến
Anh bay xuống
như hạt bụi nhớ
giữa tầng không gió
Ngón tay vẽ vòng trần
bằng cảm thức hoang sơ
vô hình mà thật
vô hình mà sống
Hai chiếc gối
thở trong nhau
mầm sống nở
em rời khỏi chính mình
trong một dấu khắc thiêng liêng
Ngón chân bấm lên khoảng trống
nơi gió từng rúc vào gáy anh
giấc mơ mở cửa
trăng rơi giọt tinh khôi
Trăng khép mắt
đoá hoàng lan rực sáng
đám chim rừng sinh sôi
Tiếng gối xô nhau
như hai linh hồn khuyết dấu
tìm hình tròn
trên đỉnh sương khuya
Bản thể chạm vào
mùi da em
bén rễ vách ngực anh
Ta hổ phách nhau
trên cơn mưa lập thể
ngọt ngào xiêu lòng
khó cưỡng, mê hoặc
muốn cuộn vào nhau
trong khoảnh khắc không rời
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.