Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 05/04/2025 17:39

Khánh Linh em, đoá hoa mềm mại,
Một làn gió nhẹ ru lòng trong đêm,
Ngọt ngào như nắng cuối ngày tắt lụi,
Nhưng còn lại, là hương, là nhớ, là quên.

Em là tiếng hát vút lên từ sông nước,
Lời ca lẩn khuất trong mây trời mờ,
Chân quê nhẹ bước, trên đồng đất Nghệ,
Dẫu nghèo mà tình nặng, đắm say vô bờ.

Người con gái xứ Nghệ, như chiều tà,
Mắt em sâu thẳm như hồ nước lặng,
Lời em thì thầm, như vẳng nghe trong gió,
Câu hát ấy, tình tựa làn sóng vỗ về.

Em là vẻ đẹp của những mùa gặt,
Cánh đồng lúa vàng vươn theo gió hát,
Mái tóc dài mềm, như suối reo mộng,
Dẫu đời gian khó, nhưng vẫn đắm say.

Khánh Linh, em - mảnh đất chở tình yêu,
Nơi hồn anh say đắm trong từng câu ca,
Lời hát ấy, như nhạc điệu vỗ về,
Và anh - mãi chẳng thể diễn tả bằng lời.

Em là vĩnh cửu, như những vì sao,
Vượt qua thời gian, yêu thương chưa vơi,
Tình yêu này, nghìn năm vẫn còn mãi,
Đắm đuối như một giấc mơ trong đêm khuya.


Vũng Tàu, Việt Nam, ngày 03/4/2025..