Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang » Tình nhật nguyệt (2016)
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 05/08/2025 21:01
Hư hư… ảo ảo…
Sao ta mường tượng cho tường tận?
Đời vốn dĩ nhiều kỳ lạ,
Lắm khôi hài…
Thơ – văn,
Tên gọi nghe thật nho nhã,
Nhưng cũng chỉ là
Những rung động của hồn
Toả ra muôn hướng,
Len lỏi vào nhân gian,
San sẻ đôi phần niềm hoan lạc,
Chiêm ngưỡng vườn đời
Đang khoe sắc nở hoa…
Tên tuổi hoà vào dòng đời,
Chỉ như hạt bụi giữa vũ trụ,
Một thoáng hư vô
Trong hành trình ngắn ngủi…
Chớ ngạo mạn với hư danh,
Đừng bám víu vào
Những phù du chớp loá,
Rồi cũng hoá tro tàn.
Vinh hoa, danh vọng –
Như tấm áo ngoài,
Mặc vào rồi cũng đến lúc
Phải cởi ra…
Chỉ có niềm vui trong tim
Mới ở lại mãi:
Niềm reo ca của ta
Khi thấy hoa đời
Nở ngát khắp thế gian…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.