Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 11/01/2025 21:29

Biển chiều mơ màng buông ánh vàng,
Mây bồng bềnh lang thang cuối chân trời,
Sóng ru nhẹ, vỗ về bờ cát trắng,
Em một mình lặng lẽ bước, nhớ thương xưa.

Dưới ánh trăng, hồn em thoáng đượm,
Mái tóc xoà, buông theo từng nỗi nhớ,
Ngày ấy, tình mình như dòng sông trăng,
Rộng mênh mông, vỗ về hạnh phúc, ngọt ngào.

Anh đã hứa, nguyện thề cùng em,
Chuyện tình ta, dẫu muôn vàn phong ba,
Mà lòng em vẫn giữ nguyên một lời,
Dẫu thời gian, dẫu sóng gió phôi pha.

Dĩ vãng xưa, chầm chậm trôi qua,
Như dòng nước lững lờ, buồn tẻ, âm thầm,
Nhưng nỗi nhớ, tình yêu chẳng vơi,
Em vẫn đợi, vẫn đắm chìm trong cơn mê.

Sông trăng xưa – nơi gặp gỡ ấy,
Là bến đỗ của lòng em nặng trĩu,
Nhưng tình anh như mây ngàn trôi dạt,
Bỏ lại em, với bao niềm nhớ buồn.

Mây ngàn phiêu dạt, gió nhẹ ru buồn,
Em bước dài trên cát, lòng chênh vênh,
Kỷ niệm xưa, em ôm lấy trong ngực,
Khẽ ước nguyện, rằng sông trăng trở lại.

Dòng sông trăng xưa, chảy ngược về đây,
Mang theo tình yêu đã vỡ nát,
Mong anh trở lại, như giấc mộng dài,
Để em lại được yêu thương một lần nữa.


Sài Gòn, Việt Nam, ngày 18/4/2014.