Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang » Đôi bờ sóng vỗ (2018)
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 06/08/2025 21:34, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 07/08/2025 15:28
Trần gian bừng sáng
Từ khi anh có em…
Duyên thiên định, má hồng
Kề tay gối ấm,
Ấp ủ chuyện tình trăm năm đôi lứa.
Anh có em – như mặt trời toả nắng,
Đánh thức vạn vật hồi sinh,
Ngát hương màu xanh biếc của đời.
Bình yên trôi cùng năm tháng…
Anh có em – mỗi phút xa nhau lại nhớ,
Nỗi miên man xao xuyến,
Rạo rực đến lạ thường.
Trái tim thầm nhủ ước:
“Ước gì em mãi ở đây,
Trong vòng tay anh,
Để hai nhịp tim hoà chung
Trong rung động thổn thức…”
Em ơi, giữa đêm thâu, anh tự hỏi:
“Hồn anh đã trao về em
Từ thuở nào?”
Dòng máu nóng đôi tim
Chảy hoà làm một,
Khơi mầm sống mới…
Nỗi nôn nao, xao xuyến
Khó tả thành lời.
Bao phong ba, giông gió –
Mình vẫn nắm tay nhau.
Giữa không gian cỏ cây thì thầm,
Đôi chim trời lượn múa gọi tình.
Ta cùng dìu nhau trong vũ điệu yêu thương,
Để ánh mắt đắm mộng uyên ương,
Bờ môi ngọt run run thốt khẽ:
“Yêu nhau sâu đậm nhé anh yêu…”
Tiếng đồng hồ bỏ ngỏ thời gian,
Em bên anh – dệt chuỗi tình vô tận.
Ước gì giây phút này là mãi mãi…
Ta hoá trầu cau quyện bên vôi,
Thắm màu chung thuỷ,
Giữ trọn nhau suốt kiếp.
Để cung đàn ái ân
Ngân mãi với thời gian…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.