Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 14/02/2025 21:02, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Phạm Trường Giang vào 14/02/2025 21:03
Banh bóng để làm chi,
Mà mê miệt bạn bè, đêm vắng,
Dòng đời trôi lặng lẽ,
Giấc ngủ ngập tràn mộng mị đắm đuối,
Tivi vẫn chiếu, không ngừng,
Nhưng lòng em, mịt mờ, mệt mỏi.
Vợ trẻ mới cưới, lòng đầy trông ngóng,
Chờ đợi một cái ôm, một lời yêu,
Bao giờ mới hết khổ sở,
Bờ vai anh, em đã thầm yêu,
Để tim không phải gặm nhấm nỗi cô đơn,
Để khát khao không cào xé tấm thân gầy.
Mình đây, thân gái nhỏ,
Đêm đêm một mình quằn quại,
Giữa nỗi nhớ, thầm cười trong bóng tối,
Giữa sóng gió, sao yêu không thành lời.
Em tự mình giải quyết giấc mơ,
Mỗi bước đi là một trận chiến muộn màng.
Phận này, hồn này, đau khổ vỡ vụn,
Như chiếc lá rơi trong mùa khô cạn,
Và em chỉ muốn yêu anh,
Nhưng em chỉ còn mình với bóng đêm,
Mong một lần thôi, anh nhìn thấy,
Một trái tim vỡ ra, đầy ắp nỗi nhớ.
Câu chuyện yêu đương này,
Có lẽ là những tiếng thì thầm vô vọng,
Như những đêm dài thăm thẳm,
Một vầng trăng khuất, mờ mịt như lòng em.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.