Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang » Tình nhật nguyệt (2016)
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 05/08/2025 10:25
Em ơi,
Trọ trẹ chi mô… mà em lại ngại?
Âm thanh ấy, âu cũng chỉ là
Tiếng thở của tự nhiên,
Lời thì thầm của thổ nhưỡng.
Thương em,
Chất giọng mang hơi ấm quê hương,
Ngọt như hạt phù sa bồi đắp,
Nồng như nắng trải trên đồng lúa vàng.
Con người với gió,
Với nước, với đất…
Dạt dào tình yêu thương bất tận,
Yêu quê hương, yêu cha mẹ,
Và ấp ủ cả một bầu trời tâm hồn lãng mạn.
Anh – một nửa sắc hạnh của đời em,
Như bản hoà âm khẽ ngân
Trong âm giọng đời em…
Không bao giờ tắt.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.