Chiếc kiếm gãy bỏ trong bao ai biết
Kiếm là kiếm
Và kiếm không phải kiếm
Nhìn thoáng qua
Bao cái xác không đầu
Đã đứng chật trong đuôi mắt kiếm
Lênh loáng máu, dẫu chưa nhát chém
Kiếm là kiếm và kiếm không phải kiếm
Người là người và người không phải người
Cứ câm lặng như kiếm nằm trong vỏ
Đừng rút ra, tự liệu ở thần hồn
Đã qua rồi cái thời máu lạnh
Những nhát đâm tanh tưởi mặt trời
Giờ là lúc bắt tay hớn hở
Ngòi nổ trong lòng bắt đầu đếm giây…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.