Và rồi ta lại yêu nhau
Không phải tình yêu đôi mươi
Thơm nồng vị phố
Chẳng phải ngoài kia
Trăng tròn vành vạnh
Chúng ta hoà vào nhau
Im lặng thở
Như chiếc lá vàng vọt
Nói bằng những đường gân
Chúng mình nhìn nhau
Học cách sống đằm hơn
Biết chưng cất từ trong lòng đá
Những vết thương thời gian rêu phủ
Những đêm suông
Chẳng ánh sao trên trời
Vẫn thắp lên triệu vì tình tú
Chúng ta quên đi khái niệm phủ định
Sống trong nhau
Sống như chưa từng tồn tại
Ngày mai
Những mầm non lại sẽ đâm chồi
Ai còn nhớ lời thề non hẹn biển
Ai còn nhớ sóng cồn cào thét gọi
Sợi chỉ tay gợi mở lối u buồn...
Và chúng mình lại tập yêu nhau
Một tình yêu không đầu không cuối
Một tình yêu không gợn chút giả dối
Dìu nhau tập đi như cái thuở ban đầu...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.