Bò ra khỏi trí não tôi
Con cua đội lá mùng tơi
Gọi cánh đồng
Nấc nghẹn
Khi đồng loại đã tanh ngòm cối đá
Giòn tan những quả cà
Hôi hổi khói bàn ăn
Vì một sự lơ đễnh
Con cua thoát ra, ẩn nấp ở góc nhà
Giơ càng lên tự vệ
Nảy ra sự ngộ nhận tức cười
Sự đơn độc
Đánh thức sự thương hại hay từ bi trong tôi
Tôi sẽ thả nó trở về…
Nhưng cánh đồng ngủ vùi tuổi thơ
Những con mương đã thừa mứa tiếng thở dài ngao ngán
Làm sao nó có thể thoát ra
Khỏi chuỗi thức ăn
Và tôi
Có thể nào phóng sinh tôi
Ra ngoài chiếc tiểu sành…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.