Xin đừng ngắt, em ơi đừng ngắt
dù nhạt rồi sắc nắng hoàng hôn
em hãy cứ để anh đi nhặt
lời heo may đánh thức một ngày buồn
Sóng cày lên tháng năm nỗi nhớ
sông đi hoang như món nợ cuộc đời
thu trở dạ heo may nông nổi
lật giở từng chiếc lá tìm em
Mưa lại về chạm ướt ngón tay mơ
chút xao xuyến nâng hờ hồn lữ thứ
không vẽ được lời yêu lên hơi thở
gió thâm quầng lầm lụi trút về đâu?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.