Tôi đã nhìn thấy kỳ quan vô tận
Từ đôi bàn tay
Người ăn mày đói rách
Chia nửa chiếc bánh mỳ
Cho kẻ xa lạ
Không cần hàm ơn
Từ lúc đó
Tôi hạ mình thấp hơn
Thấp hơn sự tử tế
Không phải cho ai khác
Mà chính tôi. Chỉ tôi thôi
Và tôi biết
Giá trị của những kỳ quan
Không ở chiều cao ngửa mặt
Mà ở những tâm hồn bắt tôi phải cúi nhìn!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.