Anh trút đêm
vào chiếc giường nực mùi đường mật
hoa hồng xấu hổ để lại xác mình ú ớ
tiếng nấc mặn hơn ngày tháng mất
những ngón tay đan vào hư ảo
vỡ vụn
Giời leo vào sâu trong tiềm thức giữa anh và em
em rỗng hơn đôi bàn tay ngày ta đánh vỡ sự háo hức
chiếc lá cuối cùng đã rơi nơi mình thường hẹn hò
lạnh trong từng tế bào
Em nhốt mặt trời vào đường gân chiếc lá
đêm đêm để trên ngực
sưởi ấm mình trước sự cào xé của bóng mình chập chờn
níu anh, thừa mứa đêm
ta mất nhau
em mất em. Người đàn bà luôn cười dẫu trong lòng có bão.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.