Người đàn bà bước ra từ cổ mộ
mấy nghìn năm đau
đau đến tận chỗ nằm
Nếu không đẹp em đâu cần phải chết
trong cổ mộ hay ở chốn lầu son
những đêm lạnh trông chờ người ta đến
chỉ một lần sủng ái tàn canh
làn da thơm lừng tuổi mười bảy
cứ run lên mỗi lúc bóng đêm về
Em đã chết nhiều lần nơi quyền quý
bậc quân vương sẽ sống tới bao giờ
những đám rước linh đình cứ tiếp diễn
thêm phận người tàn rữa tuổi đương xuân
Người khảo cổ nâng niu từng nhát cọ
sợ làm đau thêm chỗ tiết trinh nằm
trải nghìn năm, khoé môi còn hé mở
vẹn khối sầu của kiếp hồng nhan.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.