Thơ thành viên » Phạm Thanh Hải » Trang thơ thành viên » Cố Uyên thi tập
Bỗng dưng trời nổi gió heo may
Anh biết mùa thương đã về đây.
Mình đã hẹn nhau muôn kiếp trước,
Em ơi! Em đợi mấy ngàn ngày?
Anh thấy trăng kia còn bẽn lẽn,
Mà cơn gió xước thật vô tình,
Cuốn phăng đi mất ba tơ liễu…
Làm áng trăng kia đỗi giật mình.
Hôm nay tâm trí tưng bừng lạ!
Một nửa trăng hoà với nửa kia.
Ô Thước rụng lông thành ngọc lộ,
Màn trời sao trải giữa đêm khuya.
Em có được tin em có hay!
Lòng anh vướng phải thứ mê say!
Biết yêu, biết nhớ và ghen hận!
Thương đủ một năm chín vạn ngày!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.