Thơ thành viên » Phạm Thanh Hải » Trang thơ thành viên » Cố Uyên thi tập
Khi trăng mọc tít nơi đầu núi,
Xa xa sau mấy bụi tre già.
Anh tưởng, anh mơ về quá khứ,
Cái chỗ em – anh đã từng qua.
Cái thời bẽn lẽn, anh còn hổ!
Anh trộm nhìn đôi mắt nâu lam.
Thơ như bước ra từ cổ tích,
Tình em thơm tựa ánh trăng rằm!
Ngẩng đầu để tơ trăng tắm mặt,
Thấy khói sương phủ mấy tầng cao!
Cho nên ở ngoài kia muôn dặm,
Sao anh biết trăng mọc chỗ nào?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.