Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Quang Đẩu » Tơ trời và gió (2006)
Đăng bởi hongha83 vào 08/09/2025 09:19
Em tự hát mà người nghe cổ như nghẹn tắc
Âm nhạc quá xa xôi nói hộ được gì đâu
Điều đớn đau đã lùi xa lắc
Mà dường như còn dải mây trắng vắt ngang đầu?
Dải mây tan những chiều hôm cặm cụi
Đỏ chân nhang âm ỉ lòng thành
Chợt có sớm mai nào bối rối
Gương lạnh lùng mà xuân sắc mong manh.
Tấm phù điêu thân quen vẫn ngày ngày nhìn xuống
Nét tài hoa mệt mỏi ẩn trên tường
Hát cho nhớ lại thời yêu hết mình, trong sáng
Hát cả với lệ trào ngày ly biệt với anh thương.
Thì gắng gỏi hát cho lòng yên tĩnh lại
Quên nhọc nhằn lẫn nỗi cô đơn...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.