Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Gió ơi! Sao gió vô tình!
Đùa cây, ghẹo lá, bỡn cành úa khô.
Dịu dàng vò nát mặt hồ,
Lạnh lùng trút lá vàng khô xuống thềm.
Nhẹ lùa sương giá đêm đêm,
Mịt mù tung bụi tạo nên hồng trần.
Đùa chi thế, hỡi gió xuân,
Đem vào giường bệnh hương thầm trêu ngươi!


Nguồn: Phạm Ngọc San, Hoàng hôn không yên lặng, NXB Văn học, Hà Nội, 2006