(Trường thi - Thập thủ liên hoàn)
Tóc mây một thuở nón nghiêng vành
Trải bước yêu kiều thẹn gió thanh
Thục nữ gương ngà mưa ngượng lối
Đài trang gác ngọc nắng ghen cành
Mơ hoa trọn mối tình quân đẹp
Mộng gấm thơm rèm nghĩa thiếp xanh
Cứ tưởng thề trăng tròn giấc điệp
Ngờ đâu lỗi bến phận cam đành
Cam đành chịu kiếp phải tha hương
Mỏi gót từ đây những đoạn trường
Mẫu tử chia ly nhoà cát bụi
Thâm tình cách biệt nặng phong sương
Chơi vơi phố chợ ngàn con hẻm
Lạc lõng đèn hoa vạn nẻo đường
Trải bước hao gầy đau phiến sỏi
Song ngoài khẽ rụng ánh tà dương
Tà dương rớt khẽ bởi nghiêng đồi
Rảo bước hong tình chạm bóng tôi
Khập khuyển dăm điều theo ngọn gió
Chênh vênh mỗi nhịp đắp thân chồi
Riêng mình viễn xứ chiều đơn độc
Lẻ bóng quê người mộng cút côi
Suối lệ âm thầm sau khoé mắt
Khuê phòng tuyết lạnh đắng bờ môi
Bờ môi uống cạn đuối canh dài
Dỗ phím mi buồn đợi ánh mai
Những xót xa vùi sâu đáy dạ
Từng buồn bã thấm lạnh ghềnh vai
Gom mưa xoắn bện vòng tay thiếu
Nhặt gió về ru lọn tóc cài
Tự dối lòng mình thôi đã đủ
Đêm thầm gặm nhấm vết tàn phai
Tàn phai rớt nhẹ phủ bên thềm
Sợi nhớ quê nhà rối cuộn thêm
Dỗi núi thương ôi lòng trĩu nặng
Hờn trăng vọng hỡi tiếng ru mềm
Bao mùa lá đổ sầu cơn mộng
Mấy độ hoa tàn tủi giấc đêm
Phố cũ làng xưa chờ tái ngộ
Trời xa một bóng khuất sau rèm
Sau rèm ánh nguyệt vẫn cô đơn
Tự nhủ tôi ơi chẳng có hờn
Nợ nghĩa đò ngang đành phận trả
Vay tình bến ngược giấu phần hơn
Dù cho gió quật làm cây chuyển
Dẫu để thuyền trôi mặc sóng vờn
Tựa cảnh đề thơ lầm lũi sống
Giằng lòng lệ tủi quặn từng cơn
Từng cơn sóng trỗi chặn nơi lòng
Lấp cả môi cười lẫn ước mong
Vạt nắng chiều buông dừng chạnh ngõ
Làn sương sớm tụ chảy theo dòng
Vay vầng nguyệt khuyết đêm dài mộng
Mượn áng thơ buồn tháng rộng đong
Giữ giấc mơ tàn nuôi khát vọng
Đường về chốn cũ mấy ghềnh cong
Ghềnh cong độc bước giữ tay chèo
Vượt sóng nghiêng buồm tiếng gió reo
Viễn xứ bao mùa thương đất tổ
Làng quê vạn dặm cách sông đèo
Nôn nao trở lại ân tình gởi
Giục giã quay về dĩ vãng theo
Vết thẹo mồ sâu trườn dậy sống
Rưng rưng tủi phận mảnh duyên nghèo
Duyên nghèo khép lại đón chiều phai
Nắng cuối ngày giăng vạt tím dài
Giữa lúc công danh vừa chớm rạng
Bên bờ sự nghiệp cũng dường khai
Đưa tay khẽ chạm niềm vui đến
Mở lối thầm trao nỗi nhớ cài
Sóng biếc xôn xao lời hát tặng
E dè gói nhận biển tình ai
Tình ai tựa nắng rọi xuyên cành
Thấu hiểu đêm dài trắng mấy canh
Lại tưởng quay về thời bé dại
Rồi lo tuột mất phút an lành
Cung đời khép cửa sương bàng bạc
Giấc mộng co mình đất lạnh tanh
Nửa kiếp phù sinh nào kịp nghĩ
Tóc mây một thuở nón nghiêng vành…!
30/08/2016
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.