Bỗng dưng lại nhớ rứa hè
Nhớ thời đội nắng bắt ve đầu mùa
Áo tơi đón ngọn gió lùa
Chiều buông nắng nhat chuông chùa xa xa
Nhớ hàng dâm but bên nhà
Nhớ quay nhớ quắt Mẹ Cha đã đành
Buồng chuối mật, luống rau xanh
Bi chừ thèm nhứt bát canh khoai từ
Nhớ hôm Mẹ mắng gái hư
Chẳng thằng nào lấy coi như xong đời
Đâu rồi mực tím mồng tơi
Bên ni bên nớ núa lời thương thương
Gió đưa mưa tạt tứ phương
Người êm áp, kẻ dặm trường dở dang
Ngậm ngùi phận cứ lang bang
Ngày dề xa lắc đò ngang cũng già
Bi chừ nhớ tới mắn cà
Cơm khô bụng đói bưng dà một hơi
Mẹ cầm nón lá tả tơi
Quần xoăn trên gối rối bời lo toan
Nào là đông đến hết than
Mưa đầm nước lũ khoai lang để dành
Cuối mùa hết gạo đói xanh
Đầu mùa gạo mới ăn cành hông ra
Nhớ thời cái tuổi mười ba
Dậy thì con gái cũng đà biết chi
Chồng ngồng trốn kiếm bắn bi
Tụm năm tụm bảy tù tì bắt đôi
Chà là, sim chin trên đồi
Tranh nhau lên hái lại ngồi ăn chung
Trẻ trâu lý thú tột cùng
Nước sông, nương rẫy vẫy vùng bình yên
Ước gì có cánh như tiên
Bay dề xóm cũ hàn huyên đôi vần
Trời quơi lại nhớ xà quần
Gánh quê nhớ thắt lộc trần ruột gan.
11/2016
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.