gửi em,
bức thư vội vã.
em ở nhà mà gắng chăm con
anh nơi đây khói đạn hao mòn
anh nhớ em, nhớ con em ạ.
giờ anh gắng bòn tiền gửi đã
nơi quê nhà em nhận được chưa?
tiền anh gửi chút cỏn con ấy mà
chỉ mong đỡ em đôi phần vất vả.
vợ anh, người tần tảo kể bão
tấm thân nàng dầu nắng dầu mưa,
ngậm ngùi anh nhớ khi xưa
khi đông sang ta kề bên bếp lửa,
anh biết, biết bây giờ đã khác
thời thế đổi rồi, lũ giặc cầm binh
lòng khăng khăng giẫm nát hoà bình
muốn chiếm hết thảy nước ta em ạ.
anh sẽ về em ơi, ngày tự do
ngày dinh cờ độc lập non nước
ngày tiếng ca vang ngàn dặm thẳm
anh về đoàn tụ với vợ và con.
em biết không,
anh yêu đất nước yêu đồng bào
“Bắc Nam bờ cõi còn phân mao
tay anh bồng súng vượt rào đạn bom
nên nếu có ngày thân anh héo hon
em ở nhà dặn con khôn lớn,
dặn nó nghe cha, đừng dại dột:
nhìn lấy cờ độc lập mà khắc in,
bởi trong đấy, máu thầy mày con ạ.
hạt máu thấm đầy cả non nước
thầy sống mãi trong u và trong con!
anh đi đây chẳng biết nào trở lại
nhưng hứa với em, đất nước sẽ có ngày mai
bởi, chồng em là chiến sĩ rất oai
vẫn bước đi dẫu thân có mệt nhoài.
anh thương em, và thương đất nước,
nên hứa với lòng chân bước không chùn
anh sẽ đem hoà bình về đây
mặc xác thây có đặt lại vũng lầy
em hãy chờ đấy, độc lập để anh xây.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.