Nắng vàng cúi hỏi một nhành cây
Cành thân rắn rỏi, lá ươm đầy
Một mình sao đơn độc mãi thế?
Trăm năm sao còn mộng đám mây?
Làm mây xin đừng sà vào núi,
Đừng đem môi đỏ, má hây hây
Kẻ ngây thơ tưởng tình trong trắng
Người vô tư hại chết tình này.
Làm mây xin đừng che hạt nắng,
Chưa yêu sao vội chuốc men say
Duyên còn chưa chín, duyên còn nợ
Nắng còn dang dở, mưa đã đầy.
Làm mây xin đừng gieo thương nhớ,
Để giọt buồn vương mỗi cánh tay,
Để 3 xuân rồi anh còn sợ:
-Bao lâu buông được chút duyên này?
Nắng rồi cũng kéo mây về cạnh
Liệu còn nhớ tới kẻ tình say?
Liệu còn câu hứa mình từng hẹn?
Làm mây, chớ vội gieo tình đầy.
HN.30.05.22
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.