Câu hứa ngây thơ, cũng lâu rồi!
Sao còn trĩu nặng tấm lòng tôi?
Bao giờ mới tới 27 nhỉ,
5 năm có lẽ chóng qua thôi.
Em hỏi: “Xin anh đừng nhớ nữa,
18 lời như thoáng đầu môi”.
Nào muốn em tôi phải chọn lựa
Lá rụng, cành khô, nên đâm trồi.
Thanh xuân con gái có mấy lúc,
Nay hay tin họ sắp thành đôi
Đêm đọc những gì mình từng viết
Nửa vui, tôi lại nửa chơi vơi.
Câu hứa năm nào sao quên được,
Mất em, tôi mất mảnh cuộc đời.
- Chúc trái tim cậu không vết xước,
27 cứ để phần cho tôi.
HN.23.00.13.04.25
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.