Phao đơn độc
Dập dềnh trên sóng buồn thiu
Nhưng phao là dấu hiệu
Cho tàu bè biết doi cát ngầm

Cuộc đời tồn tại ở trăm nơi
Mỏng mảnh như phao, nhưng dễ sức nào
Tiêu huỷ được phao trên sóng
Chiếc phao nhỏ nhoi, cứng cổ
Không biết khổ đau, mãi mãi dập dềnh

Tôi nhớ đến vô cùng
Chiếc phao đẫm ướt trăm ngàn con sóng
Ví dù có ai bất hạnh
Không thoát chết trên dòng nước đen ngòm
Thì vẫn nên nhớ rằng
Chiếc phao đã nhiều lần cứu họ
Đến mãi sau, ta ra đi chăng nữa
Phao vẫn còn, cho những kẻ sinh sau

Phao chỉ biết gắn mình vào sóng dữ
Cái phao buồn thiu, vĩnh viễn dập dềnh


Nguồn: Thơ trữ tình thế giới thế kỷ XX, Bằng Việt, NXB Văn học, 2005
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)