Thơ thành viên » Nhật Dương » Trang thơ thành viên » Thanh xuân
Một lời yêu lớp, yêu trường
Một lời yêu nước, con đường quê hương
Một thời ai có nhớ thương
Một thời cặp sách vấn vương mặn mà
Trò này xin có câu ca
Câu ca như quãng đường xa, xa vời
Giờ đây sắp phải tách rời
Tách rời trường cũ, chim trời bay xa
Nho sỹ rời xa quê nhà
Nỗi lòng là khúc trường ca cuộc đời
Mai này sóng gió xa khơi
Cũng xin mãi nhớ vài lời ngày xưa
Ngày xưa thầy dẫn, cô đưa
Thầy cô đưa lớp nắng mưa bao ngày
Bao ngày bài giảng thật say
Thật say nhưng phải tiếc thay đâu còn
Đâu còn ngày tháng cười giòn
Đâu còn ngày tháng ‘’mẹ con Mạnh Tử‘’
Mạnh Tử trước đứa con hư
Khiến mẹ cậu phải di cư ba lần
Ba lần dạy con chuyên cần
Cho tròn sứ mệnh mẫu thân một đời
Đâu khác cô thầy nửa lời
Nửa lời cũng vẫn có lợi cho ai?
Cho ai? Cho lớp hiền tài
Cho thật vững trãi tương lai sáng ngời
Sáng như ngọn đuốc giữa trời
Giữa trời đêm vắng, nơi nơi đen tuyền
Dường như đúng là có duyên
Chỉ là luyến tiếc mối duyên chưa tròn
Ơn sâu, nghĩa nặng nghìn non
Để chi? Để tạo người con đất Việt
Thương thầy cô phải chịu thiệt
Thầy cô tiếc phải tạm biệt đám mây
Đám mây như tuổi thơ vậy
Mây cũ bay mất, còn đây vẫn còn
Còn gì? Còn lá thu non
Còn gì? Còn mãi cây con vào đời
Vinh quang trên đỉnh cao vời
Trò này vẫn mãi khắc lời thầy cô
Ngôi trường này chú cá rô
Tung tăng trong nước, giờ rô ngược dòng
Chân thành từ tận đáy lòng
Biết ơn cô thầy, trò lòng mãi trong!
Đăng bởi Thiên Du vào 13/08/2025 10:09
Có 1 người thích
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.