Thơ thành viên » Nhật Dương » Trang thơ thành viên » Thanh xuân
Sáng xuân, trưa hạ, tối thu đông
Những ngày bão tố, tháng mưa giông
Mưa giông xin thả trên đồng
Kỷ niệm năm đó còn trông bao giờ?
Nhớ ngày tháng đó thật ngây thơ
Tuyệt tác nghệ thuật đẹp như mơ
Vẽ trên trang giấy mập mờ
Cảm xúc đậm mãi nên thơ trữ tình
Tương tư một thời bóng hình
Tương tư ai đó, một mình nhớ thương
Người đi để lại dáng trên tường
Như tiên bỏ lại chốn trần dương
Quay lưng, người rẽ một đường
“Thần long xuất đầu”, văn chương huyền thoại
Còn lại mình ai dám dương oai?
Cho đời hê hả mà quằn quại...
Bông kia đâu biết mấy loài
Trước sau chẳng nở, tàn hoài niệm thôi
Như gợi lại thời chưa cằn cỗi
Như đất xa trời, nhớ khôn nguôi!
Cho mầm kia hoá thành chồi
Chồi kia cũng ngày lạc trôi đâu nào?
Nhà thì có cửa ra và vào
Hơn nhau chỗ nào? Khác là bao?
Người thì quay gót, thiếu lời chào
Để ai đau xót, leo núi cao
Lặn lội tận phương trời nào
Tìm lại bến bờ cho xao xuyến đời
Người thì đã trót, còn chờ đợi?
Ôm... Ôm cả mảnh đơn phương rơi!
Dù sao cũng chúc bạn đời
Bản lề căn thẳng, mặt trời sớm lên!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.