Cứ đi một kiếp đường ngã nghiêng,
Rơi từ non cao xuống ruộng điền.
Lạc từ làng mạc ra phố thị,
Đến giấc chiêm bao lại triền miên.
Riêng thân trôi lăn trong biển khổ,
Biết mặn biết ngọt biết não phiền.
Thấy đâu bến bờ hằng xa số,
Nhìn lại hồng trần đang đảo điên.
Thành phố Hồ Chí Minh, 2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.