Giữ trong lòng vết thương còn tơi tả,
Chỉ muốn trao những lời đầu thương yêu.
Hận bản thân thật lòng với tất cả,
Chẳng biết giữ ấm áp ai nuông chiều.
Ta muốn nói, muốn nói và muốn nói,
Nói bằng tình, bằng lòng, bằng đôi môi.
Muốn chút ôm, chút yêu, chút bối rối,
Của người tình, người cùng, người xa xôi.
Trộm hết đi ánh sao nơi nắng sớm,
Để cạn lòng nhớ mong tuổi đôi mươi.
Bắn lên trời lời thơ vừa mới chớm,
Rơi tứ tung lại thấy toàn bóng người.
Uẩn khúc nào thì ta nên chùn bước,
Cô đơn nào chỉ nên buồn chơi vơi.
Tình cảm nào xếp cho ta đến lượt,
Thật lòng nào không nên tỏ thành lời.
Ta chỉ mong đừng nói lời từ khước,
Để lời ngọt ấm áp chẳng rụng rời.
Như mật tình đắp lên nơi vết xước,
Chuyện một thoáng lại mơ chuyện một đời.
Thành phố Hồ Chí Minh, 2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.