Đoá hoa ly trắng giữa tuyết trời,
Vẫn gửi hương nồng đến một nơi.
Chốn ta thủ thỉ lời ong bướm,
Người tình vô hình, người tình ơi!
Hoa ly chưa nắng, cũng chưa mưa,
Chưa cả lứa đôi, chưa dối lừa.
Chưa nốt lần đầu môi hôn ấy,
Lúc thì yêu rồi, lúc thì chưa!
Xuân tới xuân rơi đoá hoa ly,
Tiễn người hay tiễn chính ta đi.
Về lại chốn cũ hồn biệt xác,
Vãng lại tình nhỡ, héo hoa ly!
Nay vẫn nở hoa, một thời hoa,
Biết đến thời đẹp, hay thời qua.
Biết người có lấy nụ đầu mới,
Chữ ly chữ biệt, chữ người - ta.
Thành phố Hồ Chí Minh, 2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.