Một nhà ở gần tôi
Có giàn hoa giấy xinh
Bà già mù chống gậy lần từng bước xuống cầu ao chực ngã
Biết bao mùa quạnh quẽ
Tóc xác xơ hơn tuổi của già
Phải chứng kiến bao cơn quặn thắt
Con cả là liệt sĩ
Con thứ là thương binh
Đu mình bằng một cây gậy
Anh đã có vợ
Chẳng cơ may vui vẻ được làm chồng
Con gái thứ ba chưa già tóc bạc mắt mờ
Cả ngày lê la khóc cười ngoài chợ
Chị rao bán những lời không ai hiểu
Từng đốt tay rụng
Đau như ngàn nước mắt chảy theo sông
Cậu út chân run không biết nói cả tên mình
Đôi mắt chưa bao giờ biết sáng
Rờ rẫm sống bằng tấm lưng còng của mẹ
Ông cụ nhà mải mê chinh chiến
Ước vọng một thời treo trên mũi súng
Cỏ trắng, xương khô ông chẳng trở về
Bà cụ già vẫn sống và tin
Vào một điều chính mình không biết
Chỉ giàn hoa giấy vẫn hằng trổ biếc
Lan vào tim tôi...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.