Như gương mặt mình tách mầm
Cả ngàn sương thức giấc
Thành bao dòng người đón sáng
Chia nhau giọt xanh độ lượng
Khi bụi bặm rắc đầy ngực phố
Thả từng chùm lo toan
Mái ngói đau dưới màu rêu lạ
Còn dịu dàng mỗi dáng em quen
Thương con ngõ mơ ngày thành đại lộ
Những hàng cây quên mất mình già
Em hay là bầy chim vỗ cánh
Mà Hồ Tây sương khói bỏ về trời?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.