Không ngôn ngữ nào bằng
Thong dong chiều lặng ấy
Những cơn gió không trang phục
Khoác vào tôi sắc mây
Thanh xuân đầy ngón tay
Em trút xuống chiếc váy hồng
Cái cây chôn chân ngoài cửa sổ
Tiếc mình không thể xanh hơn
Bản tình ca vừa ôm
Nhắc sợi tóc nằm nhàu trên gối
Em xinh hơn cánh hồng
Nở trong pha lê cổ
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.