Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Thanh Vân
Đăng bởi hongha83 vào 12/03/2025 13:30, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi ThanhVan2812 vào 08/06/2025 21:27
Mộ mẹ tôi
Một nấm cỏ nhỏ nhoi
Chiếc nón bỏ lại xanh trên đồi
Đầu mẹ gối lên tảng đá núi Trường Sơn
Chân mẹ giẫm lên cát sông Gianh
Phía ấy đằng đông
Khi mặt trời chưa thức
Mẹ ngâm mình trong nước buốt
Mò hến, cào con chắt chắt
Đi học về bát canh ngọt con ăn
Phía ấy đằng Tây
Núi nối núi con đường mòn ẩn hiện
Những phiến đá in chìm
Dấu chân mẹ lên rừng lấy măng
Vai mẹ gầy gánh mảnh đất miền Trung
Nơi núi cằn đồi hoang cát trắng
Gió nắng táp vào khoai vào sắn
Khúc ruột thắt cơn đói triền miên
Đất nứt nẻ bao vết chân chim
Đến hằn trên khuôn mặt mẹ
Bốn mùa mẹ chỉ mặc áo nâu
Áo nào mẹ mặc trước mặc sau
Nào con đâu biết?
Nỗi nhọc nhằn theo tháng năm đọng lại
Trắng sau lưng vạt muối mồ hôi
Chiếc áo nâu
Mười tám năm xa cách
Con vẫn treo bên liếp cửa trước hiên nhà
Để mẹ không đi xa
Mẹ vác cuốc ra đồng ra bãi
Mẹ vẫn lội sông mẹ vẫn lên rừng
Đôi mắt con cứ rưng rưng
Nhìn vạt áo nâu đọng nhiều hạt trắng
Ôi hạt muối mồ hôi
Mặn chát bao đời…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.